BÀI 17. BIẾN VÀ LỆNH GÁN
1. BIẾN VÀ LỆNH GÁN
Khái niệm biến: Biến là tên (định danh) của một vùng nhớ dùng để lưu trữ giá trị. Giá trị của biến có thể thay đổi trong quá trình chạy chương trình.
Lệnh gán: Là lệnh dùng để tạo ra biến và gán giá trị cho nó.
- Cú pháp: tên_biến = giá_trị
- Gán đồng thời: Có thể gán cùng một giá trị cho nhiều biến.
Quy tắc đặt tên biến:
- Tên biến phải bắt đầu bằng chữ cái hoặc dấu gạch dưới (_).
- Không được bắt đầu bằng chữ số.
- Tên biến không được chứa dấu cách và các kí tự đặc biệt.
- Phân biệt chữ hoa và chữ thường.
2. CÁC PHÉP TOÁN TRÊN MỘT SỐ KIỂU DỮ LIỆU CƠ BẢN
a) Kiểu số nguyên và số thực
Các phép toán cơ bản: Cộng (+), Trừ (-), Nhân (*), Chia (/).
Phép chia lấy nguyên (//): Chia hai số và chỉ lấy phần nguyên của kết quả.
Phép chia lấy dư (%): Chia hai số và chỉ lấy phần số dư.
Phép lũy thừa (**): Tính lũy thừa (mũ).
b) Kiểu xâu kí tự
Phép ghép xâu (+): Nối hai xâu kí tự lại thành một.
Phép lặp xâu (*): Sao chép xâu kí tự lên nhiều lần.
3. TỪ KHOÁ
Khái niệm: Từ khóa là các từ tiếng Anh đặc biệt mà ngôn ngữ Python đã "xí chỗ" để dùng cho các lệnh của nó. Người lập trình không được dùng từ khóa để đặt tên cho biến.
Danh sách từ khóa: Một số từ khóa quen thuộc như: True, False, if, else, while, for, and, or, not, None, class, def, return...